Kính gửi: Chương trình Cùng con đi tiếp cuộc đời
Con tên là Lê Thị Ngọc Duyên - lớp 12, hiện là học sinh, đang sinh sống tại Thành Phố Hồ Chí Minh và đang học tập tại trường Hy Vọng của tập đoàn FPT ở Đà Nẵng. Hôm nay, con viết những tâm tư này của mình, chắc hẳn là một tâm tư ít ai biết được và đến bây giờ nhắc lại thì trong lòng con vẫn còn rất nhiều cảm xúc.

Ngọc Duyên rạng rỡ ở tuổi 18, mang theo ước mơ trở thành một nhà tâm lý học và mong muốn sau này có thể giúp đỡ những người gặp khó khăn
ẢNH: NVCC
Đại dịch Covid-19 đã qua cách đây 5 năm, nhưng với gia đình con thì những mất mát mà nó để lại vẫn còn ở đó. Ba con đã ra đi mãi mãi trong đợt dịch Covid-19. Đến bây giờ thì đó chính là biến cố lớn nhất mà con đã trải qua. Ba con chính là trụ cột chính của gia đình, ba là người đi làm mỗi ngày để lo cho cả nhà, là người luôn động viên con cố gắng học tập. Từ nhỏ, con luôn nghĩ rằng chỉ cần có ba thì mọi chuyện đều sẽ ổn, là người luôn hy sinh mọi thứ để gia đình có cuộc sống tốt hơn nhưng rồi dịch bệnh đến quá nhanh đã cướp mất ba khỏi gia đình mà chẳng một ai ngờ tới.
Con vẫn nhớ những ngày ấy, cả nhà chỉ biết chờ từng cuộc gọi, từng tin nhắn về tình hình sức khỏe của ba. Nhưng cuối cùng, điều gia đình con nhận được lại là tin ba không còn nữa. Chính đêm định mệnh đó, gần 12h đêm, mẹ và em trai đã ngủ, chỉ còn con và chị thức, khi nghe tiếng chuông điện thoại reo lên, mẹ nhấc máy và nói địa chỉ nhà, con và chị trên lầu nghe và tưởng ba đã khỏi bệnh nên được về, lúc đó tụi con vui lắm nhưng chỉ vài phút sau mẹ đã bật khóc nức nở báo rằng ba đã mất, lúc đó chẳng hiểu sao trong lòng con như một mớ hỗn độn, khoảnh khắc đó con nghĩ cuộc sống của mình như sụp đổ.
Sau khi ba mất, cuộc sống gia đình con thay đổi nhiều lắm. Không chỉ thiếu đi người ba mà gia đình con còn mất đi chỗ dựa kinh tế lớn nhất. Từ ngày đó mẹ đã phải gồng gánh mọi thứ, có những lúc con thấy mẹ ngồi một mình lặng lẽ khóc, con biết mẹ rất mệt, nhưng mẹ chưa bao giờ than vãn trước mặt con. Chính điều đó khiến con tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ hơn.
Có những đêm con nhớ ba đến mức chỉ biết ôm chiếc gối rồi khóc, con từng tự hỏi nếu ba còn ở đây thì mọi chuyện sẽ khác biết bao. Mỗi lần nhìn thấy bạn bè được ba đưa đi học, được ba hỏi han, con lại chạnh lòng.
Nhưng rồi con hiểu rằng, nếu cứ mãi chìm trong đau buồn thì ba ở nơi xa cũng sẽ không yên lòng. Điều ba luôn mong muốn là chúng con được học hành đến nơi đến chốn, trở thành người có ích. Vì vậy, con quyết định phải cố gắng thay vì bỏ cuộc.
Và 2 năm sau, ở trường Hy Vọng - Đà Nẵng phối hợp với chương trình Cùng con đi tiếp cuộc đời - Báo Thanh Niên có tuyển những bạn hoàn cảnh khó khăn có người thân mất vì Covid-19 ra đó học tập và sinh sống. Lúc đó chỉ có chị con đi nhưng vì mẹ không yên tâm để chị đi một mình và đã động viên con đi theo cùng với chị. Ở thời điểm đó con không thích xa mẹ, nhưng bây giờ thì khác rồi, con đã thích nghi và có nhiều bạn bè ở nơi đó, con luôn được học tập, vui chơi, ăn uống và gặp rất nhiều người nổi tiếng mà bản thân con tưởng rằng mình sẽ chẳng bao giờ gặp được.
Có nhiều lúc con cảm thấy mệt và muốn bỏ cuộc, nhưng con lại bỏ qua suy nghĩ đó và tập trung vào việc học hơn, luôn tự nhắc bản thân phải nỗ lực từng ngày. Mỗi khi khó khăn thì con lại nghĩ đến ba để có thêm động lực vì con tin rằng ở một nơi nào đó, ba vẫn đang dõi theo và mong chị em con trưởng thành, có ích cho xã hội và thành công.
Con ước mơ sau này mình sẽ trở thành một nhà tâm lý học, sẽ giảng dạy trong các trường học, chia sẻ những điều hay và bổ ích cho các thế hệ sau này hoặc cũng có thể mở trung tâm để giúp những người gặp khó khăn trong công việc, gia đình, hôn nhân... Và con mong công việc sẽ ổn định để có thể lo cho em và mẹ có cuộc sống tốt hơn, bù đắp phần nào những vất vả mà mẹ đã trải qua sau khi ba mất. Con mong sau này con sẽ đủ khả năng giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn hoặc giống con ngày hôm nay, để tình yêu thương tiếp tục được lan tỏa.
Con biết mình không thể thay đổi quá khứ, nhưng con có thể cố gắng để tương lai trở nên tốt đẹp hơn. Con sẽ tiếp tục học tập, rèn luyện bản thân và sống thật tử tế để xứng đáng với bao vất vả của mẹ đã lo cho con và cũng là để ba an tâm yên nghỉ nơi xa đó.
Cuối cùng, con xin gửi lời cảm ơn chân thành đến chương trình "Cùng con đi tiếp cuộc đời" và tất cả những cô chú, anh chị đã luôn đồng hành cùng những gia đình chịu mất mát sau đại dịch. Cảm ơn vì đã giúp chúng con có thêm niềm tin rằng dù đã mất đi người thân yêu nhất, chúng con vẫn có thể tiếp tục bước đi trên con đường phía trước.
Lê Thị Ngọc Duyên
_______________________
Bình luận (0)